Bà Huyện Thanh Quan
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Bút danh của một nữ thi sĩ Việt Nam thế kỷ XIX: "Bà Huyện Thanh Quan" là tên gọi phổ biến của nhà thơ Nguyễn Thị Hinh, được đặt theo chức vụ tri huyện của chồng bà.
- Một tác giả tiêu biểu của văn học trung đại Việt Nam: "Bà Huyện Thanh Quan" thường được nhắc đến như một đại diện xuất sắc của thơ Nôm Đường luật, với phong cách trang nhã, hoài cổ.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Thơ của Bà Huyện Thanh Quan mang đậm nỗi buồn hoài cổ. (Thơ của Bà Huyện Thanh Quan thấm đẫm nỗi buồn nhớ về quá khứ.)
- "Qua Đèo Ngang" là một trong những bài thơ nổi tiếng nhất của Bà Huyện Thanh Quan. ("Qua Đèo Ngang" là một trong những bài thơ nổi tiếng nhất của Bà Huyện Thanh Quan.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Phong cách Bà Huyện Thanh Quan": Cụm từ này thường dùng để chỉ lối thơ trang trọng, điêu luyện về niêm luật và giàu cảm xúc hoài niệm, đặc trưng cho sáng tác của bà.
- Bài thơ này viết theo phong cách Bà Huyện Thanh Quan, vừa chỉnh chu về vần luật vừa da diết nỗi nhớ. (Bài thơ này viết theo phong cách Bà Huyện Thanh Quan, vừa chỉn chu về vần luật vừa da diết nỗi nhớ.)
Biến thể và từ gần giống
- Nguyễn Thị Hinh (Danh từ riêng): Tên thật của Bà Huyện Thanh Quan.
- Nữ sĩ họ Nguyễn (Danh từ): Cách gọi tôn kính khác chỉ Bà Huyện Thanh Quan.
Từ đồng nghĩa
- Nữ thi sĩ (Danh từ): Nhà thơ nữ. (Tuy nhiên, "Bà Huyện Thanh Quan" là danh từ riêng, cụ thể cho một tác giả).
- Tác giả "Chiều hôm nhớ nhà" (Cụm danh từ): Cách gọi thông qua tên tác phẩm tiêu biểu.
Thành ngữ liên quan
- "Buồn như thơ Bà Huyện": Thành ngữ dân gian ví von nỗi buồn man mác, sâu lắng, gợi nhớ về những gì đã qua, giống như cảm xúc trong thơ bà.
- Cảnh chiều tà nơi đây khiến lòng tôi "buồn như thơ Bà Huyện". (Cảnh chiều tà nơi đây khiến lòng tôi buồn man mác, sâu lắng.)
- Tên thật là Nguyễn Thị Hinh
- Nữ thi sĩ, thường được gọi theo chức vụ của chồng là Bà Huyện Thanh Quan, không rõ năm sinh, năm mất. Quê ở phường Nghi Tàm, huyện Vĩnh Thuận (gần Hồ Tây), Hà Nội ngày nay
- Bà có tiếng hay thơ, chồng Lưu Nguyên ôn, người làng Nguyệt áng, huyện Thanh Trì, tỉnh Hà Đông, từng làm Tri huyện Thanh Quan. Chồng bà mất sớm, năm ông 43 tuổi, bà vẫn ở vậy nuôi con
- Đời vua Minh Mạng bà được mời vào làm Cung Trung giáo tập, dạy các cung phi và công chúa
- Thơ bà điêu luyện, hàm súc, hiện còn một ít bài được truyền tụng và được xem là một trong những nhà thơ nữ nổi tiếng trong thời cận đại của lịch sử văn học Việt Nam. Với các bài Đèo Ngang, Thăng Long thành hoài cổ, Chiều hôm nhớ nhà